Họa sĩ người Hội An tiếp tục khai thác nội tâm dữ dội, bức xúc của con người trong cuộc sống thường nhật. Triển lãm tranh lần thứ 7 của Trần Trung Lĩnh có tên "Mặt nạ tận cùng của hiện sinh: Bí ẩn".
Trần Trung Lĩnh chọn ngày "nhạy cảm", thứ sáu, ngày 13/11, để ra mắt triển lãm mới nhất của mình tại phòng tranh Vân (2B Chu Mạnh Trinh, quận 1, TP HCM). Anh sẽ trình làng 9 tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác theo trường phái biểu hiện.
Đây được xem là loạt tranh tiếp theo của triển lãm Vết thương đã tổ chức tại TP HCM vào năm 2006. Họa sĩ tâm sự, 2 năm qua gắn bó với popart là cách giúp anh vừa thể nghiệm, vừa để kiếm sống. "Với popart, tôi luôn bán được tranh, và tìm được nhiều tiếng nói chung. Nhưng mảng mà tôi yêu thích nhất vẫn là sáng tác dòng tranh biểu hiện, trừu tượng", họa sĩ nói.
Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật TP HCM năm 2001, Trung Lĩnh từng tham gia triển lãm Mỹ thuật toàn quốc và khu vực phía Nam cùng vài triển lãm quốc tế. Tranh anh luôn bộc lộ những nét dữ dội, bức xúc của nội tâm trong cuộc sống thường nhật.
Pop art (viết tắt của chữ popular art: nghệ thuật đại chúng) ra đời ở Anh đầu thập niên 1950 và ở Mỹ vào cuối thập niên này. Ý nghĩa đầu tiên là chống lại sự bành trướng của xã hội kỹ trị, sự vô cảm, sự lạnh lùng của thời đại công nghiệp và tiêu dùng thái quá.
Nhìn chung, qua cách giễu nhại các hình ảnh mang biểu tượng văn hóa đại chúng, các nghệ sĩ pop art muốn nói rằng không gian toàn cầu hóa đang là thử thách cho các dị biệt văn hóa, văn minh của từng địa phương. Với hai khái niệm cơ bản trong tiếng Anh là irony (mỉa mai, châm biếm) và parody (giễu nhại, biếm phỏng) phong trào pop art cũng đang phát triển khá nhanh ở Tây Ban Nha, Nhật Bản, Italia, Ấn Độ, Trung Quốc và các nước Đông Nam Á... khi các nước đang chịu nhiều sự tác động của truyền hình, quảng cáo và lối sống tiêu thụ...
Trần Trung Lĩnh là một trong số ít các nghệ sĩ pop art ở Việt Nam, tác phẩm tuy chưa đi sâu vào vấn đề nội địa, nhưng lại thể hiện rõ sự ảnh hưởng của pop art Bắc Mỹ và Trung Quốc, với các hình ảnh chủ đạo về quảng cáo, về lối sống tiêu thụ... của xã hội tiêu dùng, chuộng bề mặt.
Tiếng nói trực diện của hội họa
Đặc điểm rõ nét nhất trong các tác phẩm pop art của Trần Trung Lĩnh là khước từ sự nghiêm trọng. Điều này thể hiện khá rõ trong các triển lãm của anh trước đây như iPop (2008), iCons (2009), Art Is Shit (2009)... và cả các dự án nghệ thuật như PopheART 2, Inside Out, PopheART, She Said PEACE... Trần Trung Lĩnh cho rằng người ta hay băn khoăn về chuyện ý nghĩa của sự sống mà quên rằng sống mới là quan trọng hơn. Ý nghĩa của hiện sinh là sống ngay lúc này, chứ không phải chuẩn bị sống trong tương lai.
Trần Trung Lĩnh chủ yếu thể hiện sự tác động của các hình ảnh bị quảng cáo đến mức nhàm chán trên ti vi và báo chí. Cái gì cũng trở thành sự nghiêm trọng, nên kết quả chẳng còn gì là trang nghiêm, quan trọng nữa. Cái gì cũng như hình ảnh cần quảng cáo, cần mua bán và thậm chí chỉ cần sử dụng một lần. Nghệ sĩ này cho rằng đời sống trở nên rẻ rúng và ngột thở vì các giọng điệu quảng cáo làm cho cái gì cũng là “cao cấp”, “hàng đầu”, mẫu mực”... trong khi chúng chỉ là các hàng hóa bình thường, thứ cấp.
Triển lãm Mặt nạ tận cùng của hiện sinh: Bí ẩn lần này, có nhiều tác phẩm thiên về phong cách biểu hiện, nhưng tinh thần của nó vẫn là câu hỏi dai dẳng của nghệ sĩ là làm sao để sống thật, làm sao để gỡ bỏ cái mặt nạ nghiêm trọng kia? Làm sao để biết giá trị thực đằng sau các “giá trị” được quảng cáo? Chính vì thế, có tác phẩm vẽ các thiên thần phải đeo mặt nạ chống khí độc; Marilyn Monroe giải phẫu thẩm mỹ đến nát cả mặt; phát súng của ti vi bắn vào đầu người xem; các geisha phải đeo súng... Đó là cả quá trình tư duy của nghệ sĩ này, chứ không riêng gì triển lãm đang diễn ra.
Một vài tác phẩm pop art của Trần Trung Lĩnh
Nhìn chung, khi nghĩ về hội họa, các tác giả thường không chú trọng về diễn ý, thường xem đó là chuyện của nhà văn, nhà báo... nên cách thể hiện của pop art với các ý trực diện thường ít được chia sẻ. Có nhiều quan điểm cho rằng pop art không phải là nghệ thuật hội họa, nói nhẹ nhàng hơn, đó là hội họa diễn ý, vốn thấp kém hoặc bị lai căng. Tuy vậy, với sự phát triển ngày càng mạnh mẽ, được giới phê bình, nhà sưu tập cấp tiến đánh giá cao, pop art đã dần dần trở thành trào lưu lớn mạnh của thế giới. Và vô hình trung, bằng sự diễn ý, các tác phẩm pop art đã trở thành một trong số ít tiếng nói đại diện của hội họa về các vấn đề mới của xã hội đương đại.
Trần Trung Lĩnh ngoài là một rocker sẽ ra album cá nhân, anh còn là nhiếp ảnh gia, một nghệ sĩ đa phương diện. Anh cũng là họa sĩ storyboard của phim Dòng máu anh hùng (ĐD: Charlie Nguyễn); họa sĩ thiết kế hình ảnh, trang phục của phim Bẫy rồng (ĐD: Lê Thanh Sơn) sẽ công chiếu vào 18/12/ 2009 tới đây; họa sĩ thiết kế hình ảnh trong phim Để Mai tính (ĐD: Charlie Nguyễn) sẽ ra rạp khoảng tháng 4/2010.
A Hoi An painter from Quang Nam province chose man’s “fierce inner feelings” as the topic of his latest exhibition named “The terminal mask of existentialism: mystery”.
Tran Trung Linh opened his exhibition on November 13, Friday at Van Gallery, 2B Chu Manh Trinh, District 1, HCM City. This time he introduces nine oil paintings from the expressionist school. The exhibition is follow-up to Linh’s exhibition in HCM City in 2006, entitled “The Wound”.
The artist said in the last two years, he has tried working within the pop art genre, which has helped him earn his living. “With pop art, I can always sell paintings but I still like the expressionism and abstract schools the most,” he said.
Leaving the HCM City Art University in 2001, Trung Linh participated in several local and international exhibitions. His paintings typically aim to expose man’s inner feelings in daily life.
‘ART IS SHIT’
2nd EUROPEAN SOLO ART EXHIBITION
LINH TRAN TRUNG
AT
YO YO GALLERY
2e JAN VAN DER HEYDENSTRAAT 1074 XS AMSTERDAM
5 JAN – 28 MAR 2009
PREVIEW 2-5 pm SUN 4 JAN
You can always tell tell the work of an artist who has a story. Linh Tran Trung was born in 1977 in Hoi An, Vietnam, a product of his War generation. And sometimes it shows.
His work is outspoken, vibrant in it's content, and sometimes violent in it's politic, as he draws on the techniques of Pop Art and graffiti to convey a modern message about living in the shadow of decaying icons.
In 2001, after graduating from the Ho Chi Minh Fine Arts University, Linh has exhibited his original and diverse work, in group and solo shows in Vietnam, and two successful one man exhibitions, ‘iPop’, in Bali, and ‘iCon’ in Amsterdam in 2008.
Back in Amsterdam from 5 Jan to 28 Feb 2009, for his 2nd European Solo Exhibition, at YO YO Gallery, Linh relishes the freedom of being able to paint or exhibit outside the constraints of his own society and country, with a provocative show, ‘ART IS SHIT’, a POP ART showcase of his unique social slant on the world through his minds brush, “copying what is displayed in his head, turning it invisible, (in his mind), to visible, (onto canvas).”
Linh stands in front an easel, staring at the canvas, then jumps in fully clothed. Bold, Bright, Daring, Linh manages to bring back inspired thought provoking works, to what sometimes seems a bleak state of the world of art.
Linh broke the mould on thinking outside the box long ago and never ceases to amaze. A regular Rembrandt. Check it out for yourself, it is way well worth the journey, yours and his. And, if Andy Warhol and Kurt Cobain ever had a love child, well this here is the result. Linh typifies the modern Vietnam, a country experiencing a cultural and creative renaissance after years where so much was lost.
Enjoy ‘ART IS SHIT’.
A PREVIEW will be held 2 – 5 PM SUNDAY 4 JANUARY 2009
YO YO GALLERY
2e JAN VAN DER HEYDENSTRAAT 79 (DE PIJP)
1074 XS AMSTERDAM
They’re two representatives to 2 kinds of art. Banksy, an English contemporary street artist; Kurt Cobain, from Seatles, U.S, a provoker of generation X hearts’ angst and frustrations by the means of his desolating voice and his screaming guitar. The former is living and working under a fake skin, or in fact performing his art illegally; the latter committed suicide on April 5, 1994. There’s no links between them. The considerable common ground is the two of them seeing themselves as underground artists, denying the mainstream and expressing their points of view in underground ways. Moreover, the most striking one is they both make great impacts on their generations with their works. So, putting their influence under consideration, we easily find out fine arts and music (herein, Rock) have a strong connection in their own existence: conveying their generations’ voices.
My painting, it comes from the heart, my soul. I swear I don't give a fuck! These days in Bali are my happiest days. New space, new inspirations.
Pop-Art with me, it's more than art. It's life. It's breathing, like us. It's not just paintings on the wall anymore. I like to stand in front of the easel, starring at the canvas and then jump into it. Paint is my life.
I've chosen these icons. It's so familiar with everybody, it's familiar with me because I care about life around me. Life goes on. Right. But I want to stop, take a view. What’s happened to the world, what's happening to you, to me, to everybody. A bloody deep concern.
I love Geisha, love the Samurai spirit, I hate Bush, I hate war. I like to listen to music, I also hate to fight. Be peaceful, calm the fucking down. This is all I want, just like that!
So, finally it's easy to enjoy art. But at the end, pop-art is not funny. It described itself as a part of the world we all live in.
The 21st Century, greed & convenience are killing love. I hate it, but I cannot live without it, so I hate it. I think everybody will agree with me. That is my P.O.V. share it!
With me, painting is not only my attitude but also my way to escape from the unclear dissapointment in my life.
Don’t push me to explain or name the feelings eating my life, the life of an artist who are trying to conceive, to save himself though painting sheet in front of ridiculous looking of people.
1) Have you ever considered the possibility of your work as being a copy?
That choosing those such familiar pictures to the world for the base of my works is itself an “original”. My works are, certainly, copies, but they are copied from what is dancing in my head, displayed by colors. To me, this form of copying is the most primitive and classical one. I have been adopting “copy” as my definition with this very meaning of it. There’s no otherwise.Whether it is pop art (which is much inspired by available finds, but it is inconsiderate to call it copying), abstractionism, expressionism or whatsoever you call it, to me, there’s only one form of copying: turning it invisible (in my mind) into visible (on the canvas).
I only concern about true art. And this is what I call true art. It’s not copying.
Can you make the similarities and differences out between Andy Warhol and PsychoLinh, my friend?